Sapa...Sapa...

Một chuyến đi không đi nhiều nhưng đến với những cảm xúc và cảm nhận…

 



Sapa đón em một ngày nắng ấm và gió lao xao trên những hàng cây bên hồ...Cái không khí có vị khô hanh, ấm áp của thứ nắng vàng trải nhẹ, mỏng tang quyện với từng làn gió mơn man trên da thịt man mát là...Một không gian có vị bạc hà khiến cho người mới đến là em tha hồ mà hít hà và cảm nhận những mạch máu chạy rân rân theo từng đợt gió rồi lại được vòng tay ấm của nắng vỗ về....

Sapa đón em với thảm cỏ 3 lá lúp xúp hoa bông bông trăng trắng, chưa từng thấy bao giờ. Hoa của sự May Mắn thì tượng trưng cho gì nhỉ?Là Hạnh phúc chăng? ...Trên thảm cỏ 3 lá ấy có lá cỏ 4 lá may mắn nào cho em?!...Ah, không tự tìm sao thấy được,đừng có vẩn vơ linh tinh...bật cười...em cũng không đến nỗi quá bổng bay...vậy là tốt phải không?

Sapa đón em với những nụ cười trìu mến, vòng tay rộng mở của những người bạn, người chị , người anh...Những gương mặt quen, giọng nói quen ,tiếng cười và nụ cười quen...quen thuộc và thân thuộc...thở phào 1 cái!

Sapa điểm xuyết những quán cafe ven đường với những thùng hoa gỗ tim tím nhỏ xinh...

Sapa cũng khiến em khó chịu khi len chân vào chợ tình để rồi 1 phút sau quay ra bới cái không khí thương mại hóa và đem 1 nét văn hóa ra làm trò mua vui của khách du lịch!

Sapa mời em cảm nhận vị chan chát, cay cay, nồng nồng, thơm thơm mà rất đượm, rất êm của ly rượu táo mèo vùng cao...chưa bao giờ uống được nhiều như thế...chắc được 4-5 ly..hơi chuyếnh nhưng không choáng...trên đường về đọng lại một hình ảnh đẹp của chàng lãng tử Tây phương...ngựa sắt dựng bên, chân gác trên bậc tam cấp đá, nhẩn nha ngồi gặm bánh mì trong đêm...như chẳng bận tâm đâu là bến đỗ...như chẳng bận tâm chỉ 1 mình rong ruổi...cũng định giơ máy ảnh ra bấm nhưng nhỡ ra lại phá vỡ phút riêng tư cuả người ta, lại thôi!...trên đường về, lúc thấy hơi lành lạnh thì được ông anh xốc nhách rồi lại được 1 bà chị khoác vai, cảm thấy ấm hơn bao giờ hết...nhìn từ phía sau, mọi người vai ken vai, tay khoác tay...tiếng nói cười phá vỡ cái không gian tịch mịch của màn đêm...

Sapa cho em cơ hội để có những phút thả cho đầu óc nhẹ bẫng...Đó là lúc mải mê ghi lại những phút rực rỡ của ánh hoàng hôn...đó là khi nắm dài trên thảm cỏ nhìn trời mây và đàn chim chao liệng xuyên qua ánh tà dương...và trong một góc của quán cafe nhỏ, thấy thời gian như dừng lại...tiếng nhạc pop jazz ngân nga nhẹ nhàng khiến em cứ mải mê lẩm nhẩm hát đuổi theo lời hát...

Sapa cho em cơ hội để biết một con người với quan niệm sống đơn giản và hạnh phúc..."Tại sao không phải là ở đây"...câu nói vẫn theo em đến tận bây giờ...

Sapa tiễn em với chiều sương đặc trưng phố núi...Sương không biết ở đâu tràn ra tứ phía…cứ như thể 4 phía có 4 bé khổng lồ đang thi nhau phả hơi ra để xem đứa nào dai sức hơn…thế nên, sương mới thành từng luồng thế kia và không khí vẫn trong trẻo vậy…

Tạm biệt nhé Sapa!

Bluemoon