Trích đoạn "Nhật Ký Sapa"

Sapa 04/03/2010 đến 08/03/2010 đôi dòng cảm xúc của nàng Utt2006

 

...Không khí NDs thật là ấm cúng thân tình, như anh em một nhà vậy. Tuy say xe và thiệt là lâu lắc rồi mình mới " được" một thân một mình đi xa,tự lo mọi thứ,hông có ai chăm sóc nhờ cậy , nhưng cảm giác thật là tuyệt.
Sapa lúc nhóm mình mới đến,thời tiết thật đáng để làm thơ, có nắng vàng và gió thoảng mang chút lanh se se, trời trong xanh và những con đường dốc thoai thoải ngoằng ngèo hiền hòa và dễ thương hết sức,bỗng thấy lòng bình yên quá.... Mình và nàng Bluemoon cứ chầm chậm đằng sau... Bất ngờ nhất là cảnh nhóm trước đi đón nhóm sau,vui quá chừng,ôm nhau tỉ tả,mọi ng hỏi han đầy quan tâm,rồi lại đc xách hành lý hộ...mình thấy thật cảm động, cảm giác không thể diễn tả hết bằng lời cái không khí và tình cảm ấy... Ấm áp như gia đình, thân thương như ruột thịt...mình thấy bổi hổi bồi hồi...Đoạn đường về khách sạn 2 bên toàn quán xá,thơm ngào ngạt mùi thịt rừng nướng Drool , và cảm giác lâng lâng trong lòng...Love
Khi ng ta sống trong cảm giác đó, mọi thứ bỗng đầy thi vị. Buổi trưa hôm đó thi vị nhất là đĩa lợn quay bì dày giòn rụm, thơm lừng lẩu gà rừng, vèo vèo lẩu cá hồi nước lèo ngọt ngào hấp dẫn và những đĩa rau nhìn đã mát mắt, ăn vào mát ruột j đâu...Mình khoái nhất là món cải mèo,nên dù lười vẫn cố gắng xách về đóng góp gia đình để được ăn típ...LOL LOL . Sau buổi trưa cả nhà bắt đầu đi chơi, đường lên Cầu Mây khung cảnh thiên nhiên thật đẹp, mọi người lại dừng lại tíu tít chụp ảnh kỷ niệm.Đứng trên đường nhìn xuống phía dưới là cảnh ruộng bậc thang, là núi xanh xa xa mờ ảo, là mây trắng trên nền trời thiên thanh yên bình quá,và nắng vàng bao phủ...và tiếng bấm máy ảnh bao phủ, tách tách k ngừng...chị em cười tươi rạng rỡ,tạo dáng quá chừng, riêng anh Bình thì cười có tươi hơn một ít, vì được chụp..cả đầu lẫn đít!!!
Cuối cùng cũng đến Cầu Mây, đó là chiếc cầu treo cheo leo bắc ngang qua suối, bên kia cầu là một cây cổ thụ có nhìu nhánh to ơi là to,trông xù xì và trơ trọi. Giá mà ng ta làm những cái chòi nhỏ trên những nhánh cây ấy thì có lẽ sẽ hấp dẫn mình hơn. Vì vậy mà mình hổng có đi qua cầu, chỉ đứng trên cầu để chụp ảnh cho nàng Bluemoon. Đứng trên chiếc cầu treo đu đưa cảm giác vừa thích vừa sợ,lâng lâng khó tả, thế cho nên có nghiên cứu cho rằng nếu làm quen một phụ nữ trên một chiếc cầu chênh vênh thì khả năng thành công sẽ rất lớn. Mình quay sang thấy một hàng các chị đang dò dẫm từng bước trên cầu, lòng thầm ước giá mà bây giờ mình là đàn ông thì cái cô tóc ngắn mặc chiếc áo màu xanh yêu yêu kia đố mà thoát cho được...Love LOL hèhè
Nhìn từ trên cầu,nàng bluemoon đáng yêu trong chiếc váy dài và chiếc áo màu mận nổi giữa bãi đá trắng,mình gắng chụp thiệt đẹp nhưng mà hỡi ơi,tuổi đã nhiều mà tài vẫn ít...nên mình chụp đại vài tấm.
Mình lia máy chụp khúc suối lượn qua bãi đá, bỗng phát hiện ra già làng clb đang loanh quanh ở đó,dáng vẻ... dáo da dáo dác...
" Người đàn ông đứng giữa bãi đá
.................................vẫn không tìm thấy
................................................ một hòn đá nào
.........đủ để chàng
....................có thể
...........................trút hết...
......................................bầu tâm sự...
.....................................................thiệt bự..."hiii
Sau đó mình phát hiện ra thơ của mình đã lỗi thời rồi,vì có vẻ như "chàng" đã tìm thấy một viên đá trắng hết sức dễ thương!!!

Tiếng...hét át tiếng cười là lúc cả lũ nhảy lên cái bập bênh,thật đã…lên oto để đi bãi đá cổ mà mình vẫn mún chơi nữa...
Anh lái xe nói dừng lại ở bãi đá cổ khoảng 30p thôi, nhưng sau đó đến chiều tối mọi ng mới về. Đây đúng là một buổi đi chơi đáng nhớ. Con đường mòn ngoằng nghèo dẫn xuống bãi đá hai bên mọc đầy những bông hoa dại màu tím, li ti và san sát nhau như trải thảm trong nắng chiều đã dịu. Dừng lại ở một khoản cỏ xanh bên bờ ,mọi người bắt đầu ra suối vừa ngâm chân vừa chụp ảnh, người thì tạo dáng ng thì chuyện trò, xa xa là đôi tình nhân(quen quen)đang tình tự."Cùng chàng ngồi bên bờ suối...hẹn hò một duyên tình mới...nàng ngồi lặng nghe chàng nói...khẽ rung rinh đôi làn môi.." mới lẩm nhẩm hát đến đó thì chị 2 gọi vào làm chân chắn gió để nướng mực.
Ăn mực nướng và uống rượu táo mèo bên suối,và mặt trờ đỏ ối đằng tây,và đôi má của các chị bắt đầu...phây phây...mình thấy tê lê phê quá, định trình diễn bài rap của thằng Kyo có đoạn " tê như con dê, phê như con dê..."nhưng sợ mọi ng không cho mình ăn mực nữa nên thôi.
Phong cảnh lúc đó thật hữu tình và quá đỗi yên bình,nằm bên bờ suối ngắm mặt trời xuống núi đã khiến trong lòng mình có chút gì đó khang khác,giống như việc gợi nhớ về thưở xa xưa,cái hồi mình là cô bé mộng mơ và lý lắc,giống như một điều gì đó êm ả trong lòng...thật khó miêu tả cảm giác lúc đó,chỉ biết đó là một thứ cảm giác nhẹ trôi không chút gợn,khác hẳn với cái đêm trăng cùng chàng dạo bước trong rừng... Mình nhìn sang thì phát hiện ra cô nàng áo xanh đang nằm cạnh,mình bắt đầu ước làm họa sĩ để có thể họa tranh một cô gái áo xanh giữa bãi cỏ xanh bên suối róc rách và dưới ánh chiều tà...
Nhảy ở quán Bar cũng tuyệt, vui ơi là vui,nhảy đến 12h rùi mà mình vẫn muốn nhảy tiếp,không muốn về chút nào,nhưng đồ nướng đêm phố núi vẫy gọi làm mọi người quyết định rời Bar.Một đêm vui mê li với những điệu nhảy,ngon lành món bò cuốn cải mèo,ngọt ngào ấm áp tình thân...
Có người vẫn cứ hay nói sao hội NDs đi chơi lắm thế,mình rất mong họ đọc đc những dòng này...mình thấy NDs thực sự là anh em một nhà,tình cảm đó không phải ở đâu cũng có được. Mình thấy đi chơi chuyến này thật không uổng công mình sắp xếp nài nỉ tỉ tê cà kê đủ kiểu.
Tối hôm nay ăn món cải mèo luộc,nhớ lúc mình đi mua thuốc cho chị Tơ gặp nàng Minh đi chợ về,bỗng thấy sương mù giăng giăng,bà Tú bảo là khói,mình và nàng Minh chạy tới gần xem,thấy đẹp quá nàng quăng luôn 2 túi rau cải ra giữa đường để cầm lấy cái máy ảnh,không biết có phải là mớ mình ăn hnay k mà cứ thấy thân cải nó dập dập...Crying Crying . Mình đã từng thấy sương xuống ở Đà Lạt,nhưng chưa tưng thấy sương lên như vậy,mình nhìn rõ những hạt sương từ phía dưới bay lên theo chiều nghiêng trên con đường nhỏ...ôi..sương giăng nghiêng chi-cho nàng mừng,để giờ ta ăn rau-đắng quá chừng...Angry Cool Love

Utt2006